Thứ Bảy, 14 tháng 9, 2013

Ứng phó thông tin lệch lạc thị trường lúa gạo.

Đơn giản là nguyên lý cung – cầu, tạo được sức mua lớn thì dĩ nhiên giá nông phẩm sẽ phải nhích lên

Ứng phó thông tin sai lệch thị trường lúa gạo

Thị trường lúa gạo trong nước đang phải chịu sức ép từ những thông báo thị trường thế giới. Giá gạo thế giới vẫn đi xuống.

Nhân tố đầu vào họ mua từ đầu nguồn bán cho người dân cày để triệt tiêu các nguyên tố trung gian, đầu ra cũng làm trực tiếp với dân.

Theo chuyên gia phân tách thị trường lúa gạo Nguyễn Đình Bích   (ảnh)  , dù rằng chưa được kiểm chứng nhưng các thông tin này đã gây hoang mang cho dân cày và doanh nghiệp, tác động thụ động đến giá lúa. Nhưng những thông tin về thị trường lúa gạo rất mẫn cảm, đòi hỏi phải có vai trò của các nhà quản lý.

Việt Nam là nước xuất khẩu gạo lớn trên thế giới, tại sao chúng ta chẳng thể tự điều tiết mà luôn phụ thuộc vào thị trường lúa gạo thế giới?   Ngay cả Thái Lan hai năm qua trữ 42 triệu tấn lúa và luôn chiếm tới 30% thị phần gạo thế giới nhưng cũng chẳng thể điều tiết được thị trường. Mỗi lần giá gạo đi xuống như hiện nay, Chính phủ đều ứng dụng chính sách tương trợ thu mua tạm trữ lúa gạo.

Vậy nên người dân cày bị thiệt. Nhưng thực tiễn hiện giờ đa số lợi nhuận đều đọng lại ở khâu lưu thông hàng hóa và người dân cày vẫn luôn chịu thiệt thòi.

Vậy cần có chính sách gì để định hướng, khuyến khích các doanh nghiệp khác làm theo mô hình của Cty CP BVTV An Giang, thưa ông?   Tôi cho rằng việc triển khai xây dựng các cánh đồng mẫu lớn trong thời gian qua cũng là một điều kiện tiện lợi để các doanh nghiệp dễ dàng bắt tay trực tiếp với người nông dân, loại bỏ các nguyên tố trung gian, góp phần đem lại lợi ích nhiều hơn cho người trực tiếp cần lao sản xuất.

Chỉ một vài thông báo đưa ra đã có thể gây nhiễu loạn thị trường trong nước, có phải do các doanh nghiệp kinh dinh lúa gạo ở Việt Nam quá “nhạy cảm” không, thưa ông?   Theo tôi, việc các doanh nghiệp xuất khẩu gạo nắm bắt thông tin thị trường là cấp thiết, nắm bắt thông tin giúp chúng ta có thể điều tiết hoạt động kinh dinh, tạo thế chủ động đón trước thị trường.

Có thể nói nếu không có Ấn Độ thì thị trường thế giới sẽ sốt nóng do chính sách của Thái Lan nhưng điều ấy không xảy ra. Vừa qua, thị trường gạo Việt Nam bị nhiễu loạn bởi thông báo: Thái Lan đại hạ giá gạo 100% loại B xuống 380 USD/tấn; Trung Quốc đồng ý thỏa thuận nhập khẩu của Thái Lan 1 triệu tấn gạo… Đây là những thông tin chưa chính xác vì giá gạo 100% B giao thiệp thực tế của Thái Lan cuối tháng 8/2013 là 435 USD/tấn.

Ngoài ra cũng có rất nhiều cách khác nhau, tỉ dụ như có thể áp điều kiện buộc DNXK lúa gạo phải tạo vùng vật liệu. Ông đánh giá hiệu quả của chính sách này như thế nào?   Chúng ta đã thực hành chính sách tạm trữ được 17 năm và tôi tin rằng người nông dân đang được hưởng lợi. Lúc ấy các doanh nghiệp sẽ phải tự thay đổi, bắt tay với dân và hình thành các liên kết 3 bên: DN cung ứng nhân tố đầu vào – nông dân – DNXK…   Xin cảm ơn ông!.

Còn việc Trung Quốc nói sẵn sàng mua 1 triệu tấn gạo của Thái Lan nhưng để đưa vào thị trường Trung Quốc cho được 1 triệu tấn gạo phải có một lộ trình dài bởi ngay cả hiệp đồng cụ thể về việc mua bán hơn 260 ngàn tấn gạo đã được thương nhân hai nước kí tại thời điểm này thì 5 tháng đầu năm mới thực hiện được có hơn 80 ngàn tấn… Chính những thông tin méo mó làm cho các doanh nghiệp xuất khẩu nhỏ hoang mang, nông dân thiệt hại.

Năm 2011-2012, Thái Lan giảm từ 10,7 triệu tấn xuống còn 6,95 triệu tấn nhưng Ấn Độ lại tăng lên trên 10 triệu tấn. Hiện nhiều chủ thể tham gia kinh dinh nên lợi nhuận bị san sẻ mà lợi nhuận càng mất nhiều trong khâu trung gian thì doanh nghiệp muốn có lợi càng phải ép giá xuống. Để phân phối lại ích lợi cho người nông dân chúng ta không phải học đâu xa, cứ nhìn vào cách làm của Cty CP Bảo vệ thực vật An Giang.

Chưa bàn đến việc những thông báo trên đưa ra với động cơ gì nhưng tôi nghĩ cần phải có kênh thông báo chính thống từ một cơ quan quản lý quốc gia để bảo đảm các doanh nghiệp xuất khẩu gạo luôn được tiếp cận với nguồn tin xác thực, đã qua kiểm chứng.

Theo ông, làm thế nào để phân phối ích lợi giữa dân cày và doanh nghiệp?   hiện giờ, nhìn vào hệ thống phân phối cung cấp các nguyên tố đầu vào ở nước ta qua quá nhiều tầng nấc đại lý, hệ thống thu mua nông sản cũng là một chuỗi dài những cò lúa, thương lái, chủ trành, chủ vựa, nhà xay xát rồi mới đến nhà xuất khẩu.

Chẳng thể đưa ra những thông báo nếu chưa đủ sự tin cậy.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét