Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Chạnh lòng trước hình ảnh một em bé phải nằm ngủ ngoài đường.

Ảnh Tùng Chi Tôi đứng lặng người bên cạnh điểm chờ xe bus đó

Chạnh lòng trước hình ảnh một em bé phải nằm ngủ ngoài đường

Cứ như vậy, nhìn dòng người lên xuống nờm nợp, khi ấy mới cảm thấy mình còn có gia đình, bạn bè, người nhà nhưng trái ngược với em lại không có nơi để nương tựa.

Chỉ với một mảnh bao rách nát làm chiếu, với đôi chân trần bị bong tróc vì phải đi đâu đó ở Hà Nội hành khất hay bán vé số chăng(?),. Những lý do như cha mẹ ly thân, ba má mồ côi, … là những lý do khiến các em trơ khấc không nơi tựa nương, buộc các em phải di ở đợ, nơi tha phương cầu thực.

Đâu đó, vẫn còn những mảnh đời xấu số cần sự thức tỉnh của lương tâm con người. Từ mảng da chết vì em không có dép để đi, những mẩu bánh mì của người đi đường động lòng thương bỏ xuống cho em. Ngược lại, nếu như rơi vào gia đình xấu số sẽ đeo bám các em đến suốt cả cuộc thế không nơi tựa nương, sống những kiếp người lầm than, nhem nhuốc trong đói rách mà mình chứng kiến tận mắt thấy động lòng.

Không chỉ riêng hình ảnh đứa trẻ tại bến xe bus tôi kịp ngẫu nhiên nhìn thấy mà ở ngoài kia - tầng lớp còn có sao đứa trẻ đang trật không nơi nương khác. “Em cứ ngủ như vậy, như ngủ cả một cuộc thế dài đầy bất minh chưa có lối thoát cho chính bản thân các em. Nhiều người chứng kiến không khỏi động lòng chỉ vội đặt cho bé được hộp sữa hay những đồng bạc lẻ đang có trong người, có người lơ như thường có gì xảy ra cứ mặc nhiên, điềm nhiên ngồi lên đầu em không chút lưỡng lự, suy nghĩ.

Xót xa trước hình ảnh mọi người lơ đi về cậu bé nằm dưới đất

Chạnh lòng trước hình ảnh một em bé phải nằm ngủ ngoài đường

Không có giường chiếu nằm mà thay vào đó là chiếc tải dải xuống đất Ảnh Tùng Chi Và không ít những ánh mắt “miệt thị” từ một số người no đủ điều kiện chỉ nhìn thoáng qua rồi lại đi. Khi nhìn thấy ống kính của phóng viên, những người đang ngồi lần lượt đứng dậy để tránh không có hình ảnh của mình.

Trong sâu thẳm từ con người mình, tôi chỉ thầm ngóng sẽ có nhiều những mạnh thường quân giúp cho các em có được nơi ăn chốn nghỉ chứ không còn cảnh lang thang xiêu dạt nơi đất khách quê người này nữa. Bạn Nguyễn Thị Trang, sinh viên năm cuối trường Đại học Nông Nghiệp nhìn về phía đứa trẻ đang nằm dưới đất với ánh mắt cảm thông mà thở dài: “Những đứa trẻ như những chồi cây nảy mầm vậy, nếu chúng có cuộc sống đầy đủ thì sẽ được phát triển.

Ngay từ sáng sớm khi những bước chân được đặt xuống trạm dừng xe bus của điểm trung chuyển Cầu Giấy – Hà Nội, theo dòng người lên xuống đông đúc nườm nượp, rộn rã cả con đường. Mong những tấm lòng hảo tâm khoan dung cho em quyền được sống, quyền được làm người như bao đứa trẻ khác, chúng rất cần có tình thương để vỗ về” cô Mai Loan- kế toán san sớt.

Hay phải chăng, họ cũng đang tránh chính những mảnh đời xấu số đang tâm, hờ hững mà giày đạp lên quyền sống của những kiếp người bé nhỏ.

Vậy nhưng, trái ngược với cảnh nhộn nhịp đó là một cậu bé khoảng 6, 7 tuổi đang nằm co quắp dưới gầm ghế mà trên đầu em là những người đang ngồi lên để chờ  đón xe bus đến.

Vậy nhưng, chính bản thân mình đang là sinh viên muốn góp cho em hộp sữa để duy trì sự sống như bao đứa trẻ khác mà còn thấy bất lực”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét