Nói thêm về việc luyện chữ thư pháp, thầy Nhuận Pháp cho biết: “Với chú, việc lưu lại chữ có tác dụng hăng hái
Nhưng cô Anh không cho phép mình gục ngã. Sau đó, chú Pháp phải học hết bộ chữ cái, ráp vần và rèn viết chữ tâm, nhẫn, ngộ.
Cô nói: “sang sao thăng trầm của thế cục, giờ đây cô cũng có được niềm an ủi”.
Cầm chiếc bút trong tay, thầy di chuyển bàn tay rất điêu luyện. Sự thật như tiếng sét ngang tai, chẳng khác nào bản án tử đã dành sẵn cho Nhuận Pháp, nhưng cô Anh vẫn dũng cảm ưng. Có lần chú bỏ dở luôn việc viết thư pháp, nhưng rồi lại thấy điều đó tốt với mình, vì rèn luyện được tính bền chí, vừa làm cho sư phụ và mẹ vui nên chú lại tiếp kiến.
“Lúc Nhuận Pháp lên 5 tuổi, cô bế con đến Bệnh viện Nhi Đồng 2 soát, được thầy thuốc Dương Quỳnh Hoa (Giám đốc Bệnh viện Nhi Đồng 2) trực tiếp khám và phát hiện đây là ca đặc biệt nên làm hồ sơ nuôi dưỡng. Sau đó, thầy cho chú viết đi viết lại một chữ nào đó, viết quen rồi thì sẽ nhớ thôi.
Nếu mạng cho chú sự hồn nhiên như đứa trẻ thì cứ sống như thế cho nhẹ nhõm. Người ác miệng cho rằng, ba má tạo “nghiệp” nặng kiếp trước nên kiếp này con mới chịu hậu quả. Lạ một điều, thể trạng nhỏ nhưng chú không bao giờ bị đau yếu, bệnh tật gì”, cô Anh san sớt. Bởi cô vẫn còn đứa con trai lớn lúc đó đang học lớp một.
Từ khi đạt kỷ lục là Ông đồ nhỏ nhất Việt Nam, cuộc sống của thầy có thay đổi gì không? Cuộc sống vẫn thông thường như mọi ngày thôi.
Nhưng vào đây rồi, gia đình cô vẫn không thoát khỏi những lời cay độc của miệng đời. “Vợ chồng cô quyết định vào Sài Gòn bươn chải lo cho các con và mong tránh được tiếng đời không hay về gia đình mình. Phải cuốn chú vào chiếc khăn cho có cảm giác trọng lượng mới có thể bế được trên tay. Được viết đi viết lại nhiều lần, Nhuận Pháp dần nhớ hình trạng con chữ. Thầy Nhuận Pháp ví chiếc bút lông viết thư pháp cũng giống như binh khí trong võ thuật, nếu không kiểm soát được sẽ hóa ra bất nghĩa.
Thế thì không có lý do gì mà những người không biết chữ lại không nỗ lực học chữ. Và người viết cũng tin như thế.
Điều kỳ diệu từ khiếu thiên tư Cơ duyên đưa Nhuận Pháp đến với nghệ thuật thư pháp cũng nhờ mẹ của thầy. Sống vượt ngưỡng tuổi 13 thời gian sống cùng thầy Nhuận Pháp ở Bệnh viện Từ Dũ, cô Anh được các nhà nghiên cứu khoa học cho biết: “Ca bệnh dạng này chẳng thể nào sống vượt ngưỡng tuổi 13”. Qua quá trình dạy chữ, thầy Giác Thiện phát hiện Nhuận Pháp ham mê và có khả năng viết được chữ thư pháp.
Ở Sài Gòn, cô vẫn luôn nuôi hy vọng về một phép màu, mong con có dịp phát triển như những đứa trẻ thông thường. Sau bao đêm nghĩ suy, cô Anh cùng chồng quyết định rời quê hương Hoài Nhơn, Bình Định vào Sài Gòn sinh sống (năm 1987).
Tôi được cô Anh san sẻ thêm về cuộc hôn nhân không hạnh phúc. Kí vãng của thầy Nhuận Pháp giống như cuốn lịch ngày.
Cô Anh đã cùng thầy sang trọng những thăng trầm thế cuộc, thầy suy nghĩ gì về mẹ? Chú biết mẹ xót thương chú, chú cũng vậy.
Có gì không hiểu thì hỏi mẹ chú vậy”, Nhuận Pháp nói. Do trí nhớ kém, hơn 10 năm trời sống nơi cửa Phật, Nhuận Pháp chỉ có thể thuộc sơ bài Chú Đại Bi
Vậy là thầy Giác Thiện chỉ dạy thêm thôi. Chú không cảm thấy vui hơn gì cả, xúc cảm bình thường thôi”. Cô không quan tâm, chỉ ngại con lớn lên sẽ thống khổ vì chẳng thể vượt qua miệng lưỡi của người đời. Cô sợ hình ảnh người cha không gương mẫu sẽ làm cản ngăn bước tiến của Nhuận Pháp hòa nhập vào tầng lớp. Mỗi ngày trôi qua, một tờ lịch lại được xé đi, tất thảy đều chìm vào lãng quên.
Song, khi đã điều khiển được, nó sẽ trở nên dụng cụ đắc lực giúp chúng ta hoàn thành tốt công việc.
Sau đó, Bệnh viện Nhi Đồng 2 không có nơi tạm cư nên chuyển qua Bệnh viện Từ Dũ, sống chung với 2 cháu Việt - Đức (cặp song sinh dính nhau hiếm gặp ở Việt Nam), để các nhà khoa học có dịp nghiên cứu.
Cuộc sống của chú hiện giờ không lo, không nghĩ gì cả. Chú cũng biết tình cảm anh em thì phải thương yêu nhau, nhưng quả tình chú đối với anh trai cũng giống như với mọi người thôi.
Lấy võ thuật, thư pháp làm niềm vui, thầy Nhuận Pháp không bao giờ nghĩ suy bóng gió mình sẽ có dự định gì, chỉ mong sao hai niềm ham luôn vẹn cả đôi đường. Mỗi khi chú khát sữa, cũng rất khó khăn mới giúp chú mớm được.
Thầy phát hiện mình có khiếu hội họa và bắt chước thư pháp từ bao giờ? Chú nhìn thầy Giác Thiện viết, mới cầm bút viết thử vài nét. Giờ đây, con trai lớn của cô đang là kỹ sư tin học, cuộc sống rất ổn định. Bức thư pháp trước tiên của thầy là gì? Là chữ “Phật tâm”. Vậy nên cô chọn cách giải thoát cho cả hai người.
“Thời kì đó, gia cảnh của cô cùng cực đến độ phải sống nhờ ở gầm cầu thang, nơi bây chừ nằm trong khuôn viên Khu du lịch Kỳ Hòa”, cô Anh nói giọng nghẹn ngào. Chính nghệ sĩ xoàn đã đề xuất với thầy Giác Thiện, cử thầy Nhuận Pháp tham gia Hội ngộ ông đồ lần 2 được tổ chức tại Vũng Tàu.
Những bài chú khác, hàng ngày, thầy đều nhờ mẹ, hoặc là quý thầy đọc cho nghe. Thầy nói: “Chuyện gì tới thì sẽ tới, chú không bao giờ trông đợi làm gì cả. Chính nghệ sĩ Kim Cương đã đề xuất với thầy Giác Thiện, cử thầy Nhuận Pháp tham dự Hội ngộ ông đồ lần 2 được tổ chức tại Vũng Tàu. Chú là ca thứ 17 trên thế giới của thế kỷ 20 sinh từ 400gr - 600gr mà nuôi thường nhật được”, cô Anh nói.
Thầy Nhuận Pháp và mẹ Mãi nghe thầy Nhuận Pháp nhắc đến mẹ, thiếu vắng người cha trong câu chuyện đời. “Cô nghĩ việc phổ thông thư pháp giúp con người ngó sâu hơn về những giá trị đạo đức trong cuộc sống.
Mọi người nhìn chú có vẻ hiếu kỳ, nhưng đó là chuyện của họ. Thoáng chốc, bức tranh chữ đã hiện ra với dòng “Chùa Bát Nhã” thật nho nhã.
Chữ này chú luyện viết nhiều rồi nên khi thực hành cũng nhanh thôi, chỉ mất vài phút. Đôi chân nhỏ nhắn, nhanh thoăn thoắt, bước đi nhẹ tênh, thầy dẫn tôi lên lầu, giới thiệu về gian phòng là nơi phục vụ cơm chay, xung quanh trưng bày những bức tranh thư pháp, trong đó có nhiều bức đề dòng chữ “Kỷ lục gia Thích Nhuận Pháp”.
Mọi người nhìn gương chú sẽ hiểu, chú không học chữ mà vẫn viết được. Dù thế, khả năng đi quyền của thầy cũng chuyên nghiệp không kém những chú tiểu Thiếu Lâm trong phim.
Chú muốn đem niềm vui đến cho nhiều người, dù đó là trình diễn võ thuật hay kỹ thuật viết thư pháp.
Thầy Nhuận Pháp sẽ còn tạo ra nhiều bất ngờ từ nghị lực của mình
“Cô không dạy được chú đâu, vì mỗi lần thấy chú nhỏ nhắn, dễ thương như thế, cô lại không thể nào nghiêm khắc với việc học của chú được. Ngoại giả, chú muốn viết chữ, học chữ để mang đến niềm vui cho sư phụ và mẹ”.
Còn về mốc thời gian, chú chẳng nhớ đâu. Khi vượt ngưỡng tuổi 13, năm 17 tuổi, chú Pháp được xuất gia tại chùa Bát Nhã. Nên, cô quyết định giúp thầy Giác Thiện phát triển lĩnh vực này, mở ra hội quán Thạch Thiện. Đến nỗi, chú chỉ cần mớm được một giọt sữa mẹ thôi là đã no rồi. Ngoài niềm say mê với thư pháp, Nhuận Pháp còn thích thú với môn võ thuật. Bức tranh trước tiên của chú là cây đào, chú tự nghĩ ra, không bắt chước ai hết.
Lúc cần lực thì có lực, lúc cần uyển chuyển thì lại thảnh thơi, nhẹ nhõm. “ Chuyện đời của mẹ con cô như một câu chuyện thần kỳ không hề tồn tại trong cõi tục. Cho đến khi chuẩn bị ca mổ Việt - Đức thì Nhuận Pháp được chuyển về trọng tâm hồi phục chức năng trẻ mồ côi và suy dinh dưỡng (38 Tú Xương) để tiện chăm nom và học chữ.
Khi đã không có lòng tin, dù báo chí có đưa tin về kỷ lục của chú, mọi đứa ở quê cũng xem đó như tin giật gân, cường điệu sự thực mà thôi. Mọi người sẽ chẳng thể nào tin được cô có đủ nghị lực để vượt qua tiếng đời ác nghiệp để nuôi con sống tốt.
Anh trai thầy, Nguyễn Tuấn Chính (32 tuổi), cũng chỉ thêm cho thầy một đôi thế võ của Karate và Taekwondo. Với lễ hội văn hóa quốc tế triển lãm Vermon (New York, Mỹ) cũng vậy, người ta mời thì chú đi. Ai thuê việc gì, cô làm việc ấy. Song, hầu hết võ thuật mà thầy học được đều tự bản thân, không được qua đào tạo bài bản. Khi chú cần anh mua giúp điện thoại hay thứ gì đó thì anh mua ngay.
Mẹ rất muốn chú viết được chữ nên chú luôn rứa. Chú thấy mình bắt chước được. Như để chứng thực cho ý kiến của mình, thầy Nhuận Pháp chọn lấy một chiếc bút khá to, tương phản với thân hình nhỏ nhắn của thầy, thử viết một đôi chữ. Cô Anh lúc nào cũng hoang mang bởi thông tin về cái chết được báo trước của con trai.
Nơi đây, thầy thuốc Nguyễn Hồng Nga trực tiếp làm hồ sơ bệnh án nghiên cứu khoa học. Vậy nên, chú chỉ nhớ được chuyện của hiện tại.
Cô cũng thuyết phục thầy Giác Thiện đồng ý dạy chữ cho Nhuận Pháp. Cuộc sống thiếu trước hụt sau, không cho phép cô dành hết thời kì trong bệnh viện với Nhuận Pháp. Riêng Nhuận Pháp, phần vì trí nhớ kém, phần vì không thể thích ứng với môi trường tập, mãi đến năm 10 tuổi, thầy vẫn chẳng thể nhớ mặt chữ.
Tôi quay sang nhìn cô Anh, nụ cười tươi như hoa của cô hiện rõ lên khuôn mặt. Cô Anh thường xuyên tham dự các chuyến đi thiện nguyện. Từ ý định tập tành ban đầu là rèn sức khỏe, thầy dần phát triển sở thích bằng cách mua nhiều băng đĩa, sách hình về võ thuật để bắt chước theo.
Ngoài niềm ham với thư pháp, thầy Nhuận Pháp còn thúc võ thuật
Tính chú cũng hay cáu, đã cáu là không muốn làm gì hết. Con trai nhỏ học viết thư pháp có nhiều tiến bộ.
Chưa bao giờ mặc cảm về bản thân Từ lúc hiểu chuyện, biết mình có cuộc sống dị biệt người thông thường, thầy có cảm giác thế nào? Chú xuống tóc từ nhỏ rồi, lánh xa cuộc sống thế tục, nhìn đời rất nhẹ nhõm.
Người ta lại tiếp chuyện truyền tai nhau rằng Nhuận Pháp là ma quỷ đầu thai hoặc người ngoài hành tinh. Vì vú mẹ thì to, miệng chú lại hết sức nhỏ. Trong những chuyến đi ấy, có thầy Thích Giác Thiện, là một nghệ sĩ thư pháp cùng song hành. Riêng chú, nếu có ai mời đi trình diễn phục vụ, chú sẽ đi ngay. Nhìn đứa con có mệnh thiệt thòi, cô Đinh Thị Anh (53 tuổi) cảm thấy quanh mình một bầu trời tối đen như mực.
Do đó, họ hàng chẳng ai hỏi thăm hay có thái độ nào cả. Nhờ lần hội ngộ đó, thầy được trao giải Guiness Ông đồ nhỏ nhất Việt Nam. Thầy Giác Thiện từ từ dạy cho chú các nét trước tiên, chú cứ thế mà tập viết theo. Tuy nhiên, tất tật điều đó chưa là gì cả so với những ngày tháng mẹ con cô Anh bị thị phi phong bế.
Thầy Nhuận Pháp Cơ thể nhỏ nhắn, tương đương các bé 3 - 4 tuổi, đôi mắt bé xíu xiu, giọng nói khàn khàn, thầy Nhuận Pháp xuất hiện nhỏ hơn rất nhiều so với hình dong ban đầu của tôi.
Song, cái tâm hướng Phật của cô quá lớn, chồng cô lại hay chè chén say sưa, không có thời gian quan hoài đến các con. Hiện giờ, ba của Nhuận Pháp đã có gia đình mới. Biết mình “chạy trời không khỏi nắng”, cô Anh ổn định tâm lý, núm giữ gìn sức khỏe, mong sao bảo vệ được đứa con bạc phước của mình. Ca thứ 17 trên thế giới sinh từ 400 - 600gr được dưỡng nuôi thường nhật Thầy Nhuận Pháp, tên thật là Duy Phương, được sinh ra (năm 1985) chỉ vỏn vẹn 400gr, lớn bằng nắm tay, ví như “cục thịt có sự sống”.
Nhìn những đường nét uyển chuyển, mềm mại, thật khó có thể tin nổi được nó khởi hành từ một người hoàn toàn không biết chữ. Chỉ mong chú có ý chí vươn lên trong cuộc sống”. Để viết được nhanh chóng như vậy, bên cạnh thầy có sẵn bảng chữ mẫu để “họa” lại con chữ. Cô Anh tin như thế. “Cô rất khó bế Pháp. Cô cảm thấy vui và ưng ý lắm ”, cô Anh chia sẻ. Chỉ như vậy thôi, chứ chú không nhờ anh trợ giúp gì hết.
Khi chú được 10 tuổi, cô đã gửi vào chùa”, cô Anh thanh minh. Đôi khi ông cũng ghé thăm con, nhưng sợi dây tình cảm cha con khá lỏng lẻo. ”, Cô Anh kể. Thời kì cứ lặng lẽ trôi. Chú chưa từng mang cảm giác buồn bã, mặc cảm về con người mình cả. Thầy đã đem hết máu nóng để truyền thụ những kỹ thuật trước nhất về nét ngang, nét dọc, nét cong, nét móc.
Nhờ lần hội ngộ đó, thầy được trao giải Guiness Ông đồ nhỏ nhất Việt Nam. “Những chuyện xảy ra trong dĩ vãng, chú không muốn nhớ làm chi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét