Với một hoặc hai buổi tập mỗi tuần
Bởi điều tối thiểu cần ở một dàn hợp xướng là một nhạc công và một giọng hát - hai thứ mà vợ chồng tôi đang sở hữu. Dự án ấy đã vấn 50 nghìn trẻ nít tại Vê-nê-xu-ê-la. Đó là điều cấp thiết. Khi ấy. Xấu nhất? Nếu không khai triển được tiếp. J.
Bởi thực ra. Mà ở cảm giác trơ tráo lạc điệu. Và có cả sự xúc động nữa. Đại ý rằng bất hạnh lớn nhất của con người không phải là thiếu một mái nhà. Còn chuyện tìm kinh phí. Chúng tôi vẫn bảo với nhau rằng tình không chỉ có cảm xúc. Không ai mường tượng dàn nhạc của một đất nước chỉ được biết đến qua dầu mỏ lại chơi hay đến vậy. Hy vọng dàn hợp xướng ấy có thể dự những chương trình trình diễn phi lợi nhuận.
Các trọng điểm vẫn thường làm việc với các dự án hướng nghiệp cho các em. Trang Trịnh đoạt giải cao nhất trong cuộc thi chọn người độc tấu trong Festival "Paganini". Tại sao lại không cố khôn cùng mình.
Trước khi tới phòng tập ở gần Công viên Hòa Bình. Áo. Sau hai năm. Chúng tôi có nhiều hơn An-tô-ni-ô tới bốn học viên.
Tôi cùng các em ngồi trên một chiếc xe bus. Hoặc tặng cho các em một bộ đồng phục. Dùng từ "xấu" ở đây có bị động quá không? Còn nếu tốt nhất. Có tên El Sistema. - Nhưng. Thay vì những cơ hội khác? - Phần nào thì đúng. Trang thử tưởng tượng về dự án Dàn hợp xướng kỳ diệu vào năm 2020. Sống và được làm điều mình thích. Khi mọi thứ đã bắt đầu chứ không chỉ là hoài vọng.
Hoặc giữ những định kiến về trình diễn âm nhạc. Và. Tôi cũng chỉ dám mong dự án có thêm những lớp đào tạo mới. Vui. Trang Trịnh tên thật là Trịnh Mai Trang. Hung-ga-ri. Để có được quyết định này. Cũng có được 15 con người kiên cố sẽ hiểu và yêu cuộc sống hơn sau khi xúc tiếp với âm nhạc.
Cho dù cả hai phía đều là những người muốn mang lại cho các em điều tốt. Tôi có dịp để hiểu lại một lần nữa về văn hóa. Bên cạnh thời gian dành cho Dự án. Thay vì tìm một phương án an toàn nào khác để ổn định cuộc sống hơn chăng? Nhưng. Và. Năm 1997. Một dàn nhạc lớn tại Luân Đôn thực hành nhiều chuyến lưu diễn tại I-ta-li-a. Khi chúng tôi còn trẻ.
Chúng tôi chỉ có thể dạy cho các em dự hợp xướng trong dự án trước nhất này. Chuyện dễ gây chạnh lòng nhất đến từ một đôi nơi không muốn lắng tai.
Và Phi-li-pin cũng đã nghiên cứu khai triển. Cách đây 25 năm. - Ở năm 2013 này. Ai-xơ-len. Và dự án này chẳng thể khai triển nếu thiếu đi sự bảo trợ của trọng điểm văn hóa Hàn Quốc. Cô đơn vì thiếu bạn bè. Đúng không? (cười).
An-tô-ni-ô - một nhạc trưởng tại Vê-nê-xu-ê-la - đã nghĩ ra ý tưởng độc đáo: tạo điều kiện để các trẻ con lang thang cơ nhỡ được chơi nhạc hay hát trong hợp xướng.
Với một gia đình trẻ. Cô tốt nghiệp xuất sắc Thạc sĩ Âm nhạc chuyên ngành trình diễn pi-a-nô tại Học viện Âm nhạc hoàng tộc Anh (RAM).
Hoặc giảng dạy tương trợ về tiếng Anh hay võ thuật. Cần nói thêm. Nhưng. Và phải có những bước đi đầu tiên.
Tìm giảng sư để tập cho các em chơi nhạc cụ thì vẫn là một giấc mơ xa. Giải nhì trong cuộc thi Beethoven (London RAM) - 2008; Giải Mozart Prize (cuộc thi Jacque Samuel Competition) - 2009.
Chồng tôi. Và. Sinh năm 1986. Min cũng rất hạnh phúc vì anh theo đuổi dự án này từ lâu. Còn. Tôi hiểu những yêu cầu mà một đôi trọng điểm đưa ra để đổi lấy việc dự dự án. Chẳng hạn như hỗ trợ kinh phí. Có thể đó là một tuyển lựa mạo hiểm. Sau cả chục năm sống tại nước ngoài. Không tìm thấy bản thể của mình trong từng lớp. J.
Nếu muốn nghĩ tới việc đưa âm nhạc cổ điển phương Tây lại gần hơn với chúng ta
Để một lần thử xem kết quả thế nào? - Và sự tuyển lựa ấy cũng khiến Trang chọn Việt Nam làm nơi làm việc chính. Mới chỉ là bước trước hết. Từng được mời làm việc cho Dàn nhạc All Souls Orchestra.
Chuyện tốn công sức nhất vẫn là việc thuyết phục các trung tâm nuôi dưỡng trẻ mồ côi cùng tham dự. Tôi mới biết: đó là các em nhỏ được chọn lọc từ một dự án đặc biệt của Vê-nê-xu-ê-la.
Bởi. Mọi thứ muốn thành hình thì phải có lộ trình. Anh có rất nhiều cơ hội để hoạt động nghệ thuật tại Hàn Quốc. - Trở lại thời gian chuẩn bị. Mọi chuyện hẳn cũng không dễ dàng? - Tôi hiểu câu hỏi ấy và cũng suy nghĩ nhiều. Bù lại. Không chỉ giúp người ta có nội tâm phong phú hơn. Năm 2007. Mà còn là sự chọn lựa. Trong đó có Mỹ. Có hẳn một chiếc xe bus và một văn phòng - dù tuốt luốt đều từ sự giúp đỡ của đơn vị bảo trợ.
Nhưng. Ông rất tâm đắc với một nhận xét của Mẹ Teresa. Trên đó có sơn dòng chữ: xe bus của dàn hợp xướng kỳ diệu. Đôi lần. Từ 1 đến 22-12. Park Sung Min. Trang đang "chiến đấu" trong bối cảnh của Việt Nam. Vì những dị biệt văn hóa. Thấy Min bít tất tay. Còn giờ.
Tôi cùng mọi người ngồi trong hội trường. Về cách nghĩ của khán giả Việt Nam. Chỉ đơn giản. Khóc. Còn hiện thời là 80 nghìn. - Để rồi bảy năm sau.
Lần lượt. Một sơn hà đang phát triển và vẫn còn rất nhiều vấn đề phải đối mặt ngoài âm nhạc. Việc giảng dạy về âm nhạc lại là một cái gì đó hơi xa lạ (cười). Cái khó nhất cho một dự án phi lợi nhuận thế này hẳn là chuyện xin kinh phí tương trợ? - Cái đó cũng khó. ĐÔNG MAI (thực hành). Cô đoạt giải Francis Simmer Prize - Giải dành cho người xuất sắc nhất cuộc thi độc tấu piano và giải Lilian Davis Prize - cuộc thi biểu diễn các tác phẩm Xô-nát - Bét-tô-ven (Sonata - Beethoven).
Tôi bắt đầu mơ tới một câu chuyện tương tự tại Việt Nam. Một hình ảnh lãng mạn hơn mức cấp thiết. Cô còn đoạt được nhiều giải thưởng khác như: giải Gretta GM Parkinson Prize 2008. Đó là một niềm vui mà không phải ai cũng có may mắn để thực hiện trong đời. An-tô-ni-ô (Jose Antonio) cũng bắt đầu dự án của mình tại Vê-nê-xu-ê-la chỉ với 11 trẻ thơ.
Rồi đứng lên vỗ tay suốt 30 phút liền. Việc tìm tiếng nói chung gần như bất khả thi. Vì đó là tình ái. Chúng tôi cũng xây dựng được một dàn hợp xướng có chất lượng khá tốt của các em nhỏ. Còn khó nhọc hơn. 50 nhà nước khác. Có thêm những đồng nghiệp nô nức chung sức cùng tôi.
Mọi thứ mới trở thành hiện thực? - Không. Mọi chuyện vì sao phải chờ đợi thêm nữa? Chúng tôi không có ý định tự truyền bá bởi những ngữ như "sứ mệnh tiên phong" hay gì gì đó.
Ở cả hai cảnh huống tốt nhất và. Có đông học viên hơn. Và chạy một quanh co Hà Nội. Trang kể: - Cách đây bảy năm một dàn nhạc của Vê-nê-xu-ê-la tới biểu diễn tại Anh. Rồi cả tôi nữa. Âm nhạc cũng là một trải nghiệm để các em học được sự nhẫn nại và ý thức hòa hợp cùng nhau trong những dàn hợp xướng hoặc giao hưởng.
Tôi cũng thương. Rồi một thời kì nữa. Nhìn các em. Và nếu may mắn thì có thể tuyển và xây dựng một dàn nhạc riêng từ những thành viên ấy. Nơi tôi đang học. Cười. Trang Trịnh cùng chồng là nghệ sĩ Hàn Quốc Park Sung Min sẽ tham dự chương trình hòa nhạc đường phố LUALA concert thu đông 2013. Trung tâm giáo dục trẻ mồ côi nào cũng nghèo cả. Năm 2006.
Dự án của chúng tôi sẽ kéo dài trong hai năm. Với buổi khai trường vào ngày 24-11 mới rồi.
Dự án này cũng là một sự lựa chọn. Vậy. Anh. - Cảm ơn Trang và chúc cho chuyến xe bus của dự án sẽ đến đích như dự kiến. Thay vì phải sang Hà Nội và nạm học tiếng Việt. Rồi tự cổ vũ mình rằng cách đây 35 năm. Sau đó. Cười.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét