Dại dột vì tình ái
Vì vậy. Đến tận hiện nay. Khi anh trở về chính là lúc cách biệt của hai người. Hiện giờ cô nói tiếng Hà Tĩnh sõi lắm: “Anh Việt ở Campuchia 4 năm rưỡi thì chúng tôi quen và yêu nhau đến 3 năm rưỡi”. Khỏi phải nói. Các anh em của cô đều làm việc trong chính quyền quốc gia.
Cho dù. Sự ra đi không hẹn ngày về của Chăn Thon là một cú sốc lớn đối với đại gia đình ấy. Còn Chăn Thon dịu dàng. Ông bà buồn và khổ tâm lắm”. Chỉ biết chỉ trỏ lắc lắc gật gật để hỏi thăm đường đến nhà Việt. Họ biết là đi tìm anh Việt thì mới không đi tìm nữa. 5 trai. Đất khách quê người. Nhưng Việt vẫn hứa hẹn có ngày trở lại. Người nhà của Việt nói ra nói vào.
Chăn Thon đã chạy theo tiếng gọi của tình. Mẹ của Việt xa lánh và hất hủi. Năm đó anh Việt về nước. Việt và Chăn Thon đã yêu nhau. Dò la. Mới phóng thích đã có cái chi đâu. Về đến thủ đô Phnom Pênh rồi đi thêm vài trăm cây số để về đến quê nhà. Lúc anh Việt lên xe đến đơn vị “lớn” để chuẩn bị về Việt Nam.
Bố cô là chủ toạ huyện Săn Đan. Xuất hiện sau hàng năm trời “bặt vô âm tín”. Hỏi thăm mọi nhẽ vẫn không tìm được. Đến năm 2006. Vượt biên tìm người tình bên nước bạn xa xăm. Đến tận giờ. Vẫn “chỉ đường vạch lối” cho Chăn Thon rất giãi bày ra một tờ giấy bằng tiếng Campuchia. Đóng quân ở gần nơi Chăn Thon học. Một thời gian ngắn sau. Việt trắng trẻo. Đi tàu ra Vinh. Nhung nhớ của tình yêu tuổi trẻ nữa.
Đến trạm làm đường Cầu Tàu Ngựa ở xã Kỳ Tân. Bản thân Chăn Thon vừa làm công việc của một cô giáo mầm non.
Gần ba chục năm gắn bó với Việt Nam. Cả hai đứa cùng khóc rồi anh ấy bảo anh sẽ quay lại”. Gặp được người chị gái của Việt đang làm thuê nhân ở đó. Cuộc sống của họ ngày càng khởi sắc và sáng lạn hơn cùng ba đứa con khôn lớn. Gia đình của Việt và cả bản thân anh đã sửng sốt như thế nào khi bắt gặp Chăn Thon ở chính ngôi nhà của mình.
Chăn Thon và Việt đưa nhau trở về quê hương Công Pông Thơm “tạ lỗi” với ba má. Đôi bên đã hứa. Nghèo lắm. Lần này.
Cũng nhờ lá thư ấy mà sau nửa tháng trời Việt lên đường về nước. Chăn Thon cũng rời quê hương Công Pông Thơm sang Việt Nam tìm bồ. Chăn Thon đã đi theo quân tình nguyện Việt Nam vượt rừng về đến vùng biên giới Tây Ninh.
Quân nhân Việt Nam còn đóng quân đến năm 1987. Cô vẫn không thể quên được hoàn cảnh của giang san mình lúc đó: “tổ quốc hồi đó khó khăn lắm.
Nhờ sự vào cuộc viện trợ của chính quyền. Chăn Thon vẫn đi đúng con đường mà cô đã đi để sang Việt Nam tìm Việt nhưng tâm thế của cô lại hoàn toàn khác. Những người hàng xóm của anh Việt vẫn thở vắn than dài và thầm hâm mộ Chăn Thon về quãng thời gian cô phải lang thang ăn nhờ ở đậu.
Ở lại cơ quan biền biệt không dám về. Tôi cũng tìm đường sang Việt Nam luôn. Họ quen nhau từ đó. Hỏi thăm vào nhà Việt. Chăn Thon và Phạm Trọng Việt đã thành vợ chồng và được ở nhờ nhà kho của phòng Lương thực huyện nơi Việt công tác. Vừa đi học để hoàn thiện chương trình học. Nhưng Chăn Thon không có quốc tịch. Bít tất hành trình trên của Chăn Thon đã được Việt vẽ đường chỉ lối trong lá thư tay khi hai người thề nguyền ước hẹn.
Dẫu biết. Hà Tĩnh. Hội phụ nữ địa phương. Năm 1987. Rồi sau này hỏi được một người bạn của mình mới biết mình đi Việt Nam rồi. Nhưng thầm lạy tạ trời phật đã mang bình an và hạnh phúc đến cho đứa con gái bé bỏng. Anh Việt và chị Chăn Thon được chính quyền tương trợ đất xây nhà để “an cư lạc nghiệp”.
Việt hoàn tất nhiệm vụ trở về Việt Nam. Đường rừng heo hút. Cũng là cô con gái út. Cô vẫn ngùi ngùi gọi đó là “hành trình chua xót” khi mà cô không được về với quê hương của mình một cách đàng hoàng. 2 gái. Việt theo chân các chàng lính “viễn chinh” đến nhà bà con làng xóm chơi. Cô vẫn canh cánh trong lòng một nỗi đau lớn.
Trao gửi rồi thề ước hẹn. Cô phải vượt qua biên thuỳ theo đường “tiểu ngạch”. Được mang hai dòng máu Việt Nam - Campuchia nên cao ráo và xinh đẹp như hoa.
Đượm đà. Theo xe ô tô ngược về huyện Kỳ Anh. Chăn Thon ở nhờ vài hôm rồi lại theo người dẫn đường về xã Kỳ Thịnh. Họ đón nhận cô như đứa con lạc nhà. Một mình Chăn Thon “thân gái dặm trường” phải gắng sức mà vượt qua những ngày đầu gian lao ấy. Anh Việt ngượng ngùng lảng đi làm việc khác. Khi sang Việt Nam tìm Việt.
Cô là con thứ 4 trong gia đình. Nhớ lại hồi ấy. Sau nhiều năm xa rời. Chăn Thon mới tròn 22 tuổi đầu. Trao gửi cho nhau những tình cảm sâu kín nhất. Chăn Thon bùi ngùi kể: “Sau này mới biết. Khoảng cách về tiếng nói và văn hóa… thảy đều không ngăn nổi bước chân của cô gái nhỏ yếu đuối.
Năm 1979 giải phóng. Ngoan ngoãn. Suốt gần 5 năm chiến trận của Việt (từ năm 1983- 1987). Còn Chăn Thon thì cười xẻn lẻn. Hiện giờ. Thay vào đó là nỗi nhớ nhà. Con gái chủ toạ huyện vượt biên tìm tình nhân Hồi ấy. Tôi đã đi theo cái xe ấy. Gặp gỡ bố mẹ Việt. Lần trở về này. Thế rồi. Không làm được hộ chiếu.
Việt lâm vào bế tắc. Hồi mình mới sang Việt Nam. Nhắc lại chuyện cũ. Một chữ tiếng Việt cắn đôi không biết. Nhớ người nhà da diết. Đẹp trai. Hai đứa đi chỉ cách nhau khoảng 10 ngày thôi. Mọi thứ đã đổi thay rất nhiều. Thôn ấp nghi kỵ. Nỗi đau cách biệt. Bố mẹ đi tìm khắp nơi. Biên thuỳ xa ngái mờ mịt. Không còn cảm giác hăm hở.
Lên tận đơn vị “lớn” để gặp đó. Gia đình Chăn Thon vừa mừng vừa giận. Thề nguyện. Bố của Chăn Thon là chủ toạ huyện Săn Đan (tỉnh Công Pông Thơm). Ấy là nỗi đau của một người con không được ngay trông nom bố mẹ lúc về già.
Thiếu thốn tình cảm với những người cật ruột.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét